DANH MỤC

02/08/2019 10:09:00

Thâm trầm những tiếng guitar

(HNMCT) – Hà thành thâm nghiêm và trầm mặc, những ngày mưa gợi nhớ tiếng guitar rơi quyện giọt cà phê. Nhiều góc phố kỷ niệm còn hằn in những quán cà phê phiêu lãng. Cà phê sách, cà phê ảnh, cà phê sưu tầm tranh, và cà phê có những cây guitar dành cho khách ngẫu hứng.

Minh họa: Nguyễn Đăng Phú

Bạn sẽ thấy dòng chảy của cuộc sống chậm lại, bằng những giọt đàn. Thật thế, bởi sau chuỗi ngày mưu sinh nhọc mệt, ta cho phép lòng lắng tại, tay chân ngơi nghỉ, ý nghĩ buông lỏng. Hai chữ “mưu sinh” tạm lùi xa, cảm thức muốn rộn lên trong tâm hồn được khơi lửa, thậm chí muốn trở thành một người nghệ sĩ, dẫu chỉ trong chốc lát. Như anh bạn tôi là kỹ sư xây dựng, dẫu anh có đôi bàn tay chai sần và đôi mắt hằn in chằng chịt lo toan vất vả, dẫu anh và đồng nghiệp đã góp phần làm nên biết bao công trình của Thủ đô, thì anh vẫn không từ bỏ tình yêu với guitar. Cây guitar theo anh trên những công trình tuổi đôi mươi, ngân lên trong bao đêm lạnh công trường và khơi ngọn lửa ấm cho những người công nhân bám trụ lại cho kịp tiến độ để mai kia công trình được khánh thành sớm.

Nhà anh ở góc phố thân thuộc, có cây cơm nguội đã đứng đó làm chứng nhân của biết bao trai gái hẹn hò. Và trên căn gác nhỏ, anh có tới bảy cây đàn các loại để có thể tấu lên trong mỗi đêm nghỉ chẳng ảnh hưởng đến ai. Khác hẳn vẻ ngoài xù xì bụi bặm, anh rất nghệ sĩ. Tiếng đàn làm trong và khiến đêm phố lãng mạn hơn. Tiếng guitar còn đẩy làn gió lạnh vào sâu những ngõ phố và thớ nghĩ, để người ta cảm nhận sâu hơn giá trị của những phút thư thái trong cuộc sống này.

Bởi thế, nơi những quán cà phê như là điểm hẹn của nhiều khách quen, anh cũng sẽ tặng cho bạn bè phút giây lặng trầm bên cây đàn ngọt ngào ngân vang. Tâm hồn tôi mỗi lúc như thế cũng bối rối trở nên cổ điển. Cổ điển như anh. Như cây đàn. Cây đàn hóa cổ điển trong dòng chảy của thời gian và tốc độ đô thị hóa nhanh đến khủng khiếp.

Anh bạn làm tôi nhớ tới thuở cây guitar trở thành “đặc sản” của đời sống Thủ đô quãng thập niên 70 – 80 của thế kỷ XX. Cây guitar chơi trong những buổi lao động tập thể, những đêm văn nghệ nơi các công trường. Nhiều lớp học đàn được mở ra để đáp ứng nhu cầu và lan tỏa tình yêu âm nhạc. Guitar trở thành loại nhạc cụ phổ biến đối với nhiều người và trở thành thú chơi nghệ thuật giàu bản sắc. Các nghệ sĩ sau này miệt mài dạy hết lớp này đến lớp khác cho thanh niên, sinh viên và học sinh.

Bạn tôi và nhiều người trẻ khác đã trưởng thành từ những lớp học đàn ấy. Thuở xưa, giới sinh viên chúng tôi đặc biệt thích đàn, vì đặc trưng của đời sống, cây guitar là người bạn giúp họ tâm tình, bày tỏ tình cảm và thỏa mãn nhu cầu giải trí. Tuổi trẻ chúng tôi đã ngân lên ca khúc Cây đàn sinh viên do Quốc An và Thuận Thiên sáng tác: “Đời sinh viên có cây đàn guitar/ Đàn ngân lên chúng ta cùng hòa ca/ Có anh bạn xa nhà, có cô bạn nhớ cha, cất vang cùng lời ca…”. Nay người biết chơi guitar ít hơn, nhưng tiếng đàn vẫn trở thành món “đặc sản” ở những đêm phố, góc phố và những quán cà phê ghi dấu một thời trẻ và yêu.

Người ta vẫn nói âm nhạc là thứ ngôn ngữ không có biên giới, trong đó có cây guitar. Còn Hà Nội luôn ẩn chứa những điều giản dị, đẹp đẽ và trầm ấm, như những tiếng đàn góc phố lặng, khi chiếc lá thả mặt mình lên từng phiến rêu. Mỗi khi ta hòa vào tiếng đàn, ta nhận ra cuộc đời này còn những góc rất khác, ấm, lắng đọng và đáng sống.

Theo nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC

Trang thông tin điện tử tổng hợp logo-hnxva-nay

Cơ quan chủ quản: Công ty TNHH Tư vấn và Truyền thông Nguyên Đô

Trụ sở : Số 19/66 Tân Mai, Quận Hoàng Mai, TP Hà Nội             Tel:   0243.661.1520     

Giấy phép số 2088/GP-TTĐT  ngày cấp 24/5/2017 SỞ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG HÀ NỘI.

Chịu trách nhiệm xuất bản: Đỗ Thị Mai Hoa .   HOTLINE : 0915898906